Mời dùng trà

Tài nguyên dạy học

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    TIN TỨC CẬP NHẬT

    Chức năng chính 1

    Chức năng chính 2

    Chào mừng quý vị đến với website của ...

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > TRANG VĂN HỌC - NGHỆ THUẬT > CÁC VĂN BẢN HAY >

    Á tế Á ca

    (Bài ca thức tỉnh Quốc Dân)
    Tác giả : Phan Bội Châu.
    Non sông thẹn với nước nhà,
    Vua là tượng gỗ, dân là thân trâu.
    Việc dây thép, việc tàu, việc pháo,
    Việc luyện binh, việc giáo học đường,
    Việc kỷ nghệ, việc nông thương,
    Việc khai mỏ quặng, việc đường hoả xa.
    Giữ các việc chẳng qua người nước,
    Kẻ chức bồi, người tước cu li.
    Thông ngôn kí lục chi chi,
    Mãn đời lính tập, trọn vì quan sang.
    Các hạng thuế các làng tăng mãi,
    Hết đinh điền rồi lại trâu bò.
    Thuế chó cũi, thuế lợn lò,
    Thuế diêm, thuế rượu, thuế đò, thuế xe.
    Thuế các chợ, thuế trà, thuế thuốc,
    Thuế môn bài, thuế nước, thuế đèn.
    Thuế nhà cửa, thuế chùa chiền,
    Thuế rừng tre gỗ, thuế thuyền bán buôn.
    Thuế đến cả phấn son đường phố
    Thuế những anh thuốc lọ gầy mòn
    Thuế gò, thuế bãi, thuế cồn,
    Thuế người chức sắc, thuế con hát đàn.
    Thuế dầu mật, thuế đàn đĩ thoã,
    Thuế gạo rau, thuế muối, thuế bông.
    Thuế tơ, thuế sắt, thuế đồng,
    Thuế chim, thuế cá, khắp trong lưỡng kì.
    Các hạng thuế kể chi cho xiết,
    Thuế đến cả xí kia mới thật lạ lùng,
    Làm cho thập thất cửu không,
    Làm cho xơ xác, khốn cùng chưa thôi.
    Lại nghe nói Lào Cai, Yên Bái
    Mấy muôn người xẻ núi đào sông.
    Cực thay lam chướng nghìn trùng,
    Nước sâu quẳng xác, hang cùng chất xương.
    Họa diệt chủng vừa thương vừa sợ,
    Nòi giống ta biết có còn không?
    Nói ra sởn gáy động lòng,
    Cha con tủi nhục, vợ chồng thở than.
    Cũng có lúc bầm gan tím ruột,
    Vạch trời cao mà tuốt gươm ra.
    Cũng xương cũng thịt cũng da
    Cùng hòn máu đỏ, giống nhà Lạc Long.
    Thế mà chịu trong vòng trói buộc,
    Bốn mươi năm nhơ nhuốc lầm than.
    Thương ôi! Bách Việt giang san,
    Văn minh đã sẵn, khôn ngoan có thừa.
    Hồn mê mẩn tỉnh chưa, chưa tỉnh?
    Anh em ta phải tính làm sao

    Nhắn tin cho tác giả
    Phạm Thành Duy @ 12:03 06/07/2026
    Số lượt xem: 4
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến